Con à,
Khi ba/mẹ viết những dòng này, con vẫn còn rất nhỏ. Có thể con chưa biết đọc, chưa hiểu chữ, thậm chí chưa hiểu thế nào là thời gian. Nhưng ba/mẹ vẫn muốn viết. Không phải để con đọc ngay bây giờ, mà để dành cho một ngày rất xa, khi con đủ lớn để hiểu rằng: con đã được yêu thương ngay từ những điều giản dị nhất.
Ba/mẹ không biết sau này con sẽ trở thành người như thế nào. Ba/mẹ cũng không dám vẽ sẵn cho con một cuộc đời. Điều duy nhất ba/mẹ chắc chắn là: ngày con đến với thế giới này, mọi thứ đã thay đổi. Không ồn ào, không phô trương, nhưng sâu và thật.
Có những ngày con cười, ba/mẹ thấy nhẹ lòng. Có những ngày con khóc, ba/mẹ học được cách kiên nhẫn. Con không cần phải làm gì đặc biệt cả, chỉ cần là con thôi, cũng đã đủ để thế giới của ba/mẹ có thêm ý nghĩa.
Blog này được tạo ra không phải để dạy con phải sống thế nào. Nó chỉ là nơi ba/mẹ ghi lại yêu thương, ghi lại những suy nghĩ mà đôi khi trong đời sống bận rộn, ba/mẹ không nói ra hết. Ở đây sẽ có những dòng chữ vụng về, có thể không hay, có thể không hoàn hảo, nhưng tất cả đều thật.
Nếu một ngày nào đó con đọc lại và thấy ba/mẹ từng lo lắng, từng bối rối, từng sợ sai… thì con hãy hiểu rằng: làm ba/mẹ cũng là một hành trình học hỏi. Ba/mẹ không hoàn hảo, nhưng tình yêu dành cho con thì luôn trọn vẹn theo cách chân thành nhất.
Con không cần phải giỏi hơn ai.
Con không cần phải sống theo mong muốn của người khác.
Con chỉ cần sống tử tế với chính mình, và nếu có thể, dịu dàng với thế giới.
Dù con đang ở đâu, đang vui hay buồn, đang mạnh mẽ hay yếu đuối, hãy nhớ rằng:
con luôn có một nơi để quay về — không phải là một địa điểm, mà là tình yêu.
Ba/mẹ viết những dòng này để nói với con một điều rất đơn giản:
Con được yêu.
Và con luôn xứng đáng với điều đó.
Yêu con!

